Chủ Nhật, 25 tháng 7, 2010

ngoi nha phuc xa

Nằm trên đường Bùi Xương Trạch , phường Khương Trung, quận Thanh Xuân , thành phố Hà Nội. Ngôi nhà 3 tầng số 84 đã trở thành địa chỉ quen thuộc đối với mỗi học viên chúng tôi. Ở đó đặt trụ sở của câu lạc bộ (clb) Dưỡng Sinh Năng Lượng - Experanto. Đó là nhà riêng của thầy Phạm Mạnh Thường chủ nhiệm câu lạc bộ và cô Hụê- vợ thầy . Ngôi nhà thoáng mát, bài trí trong nhà rất hợp lý, gọn gàng ngăn nắp và luôn sạch sẽ. Thầy cô dành riêng tầng 3 cho câu lạc bộ sinh hoạt. Mọi điều kiện phục vụ cho hoạt động của câu lạc bộ đều do thầy cô tài trợ. Đã nhiều lần chung tôi đề nghị mãi thầy cô mới đồng ý cho chúng tôi được đóng góp một phần kinh phí rất ít ỏi đẻ hỗ trợ tiền điện nước cho gia đình.
Hiện nay hàng tuần tại nhà thầy có các lớp thiền thường xuyên sinh hoạt vào các ngày: thứ ba (tối), thứ bảy (sáng+tối) và sáng chủ nhật. Buổi thiền nào cũng được thầy cô chuẩn bị chu đáo, tạo moi điều kiện tốt nhất phục vụ cho lớp sinh hoạt.
Là đại tá quân đội về hưu. Có lẽ do cơ duyên thầy đã được biết và theo học môn thiền lửa tam muội. Với tinh thần kiên trì vượt khó ”chỉ biết có tiến công” của ngưòi lính , thầy đã tích cực luyện thiền và có kết qủa tốt. Thầy và cô đã nhen nhóm mở lớp thiền là tiền thân của câu lạc bộ dưỡng sinh năng lượng thuộc chi hội Eperanto Hà Nội hôm nay.
Thầy vừa tích cực thiền vừa nghiên cứu các tài liệu phục vụ cho vấn đề thiền. Ngoài ra thầy còn nghiên cứu về đông y , y học hiện đại và nhiều lĩnh vực khác phục vụ cho việc chữa bềnh không dùng thuốc. Bởi thế thầy có công lực cao, bản thân khỏe mạnh, chữa được bệnh cho người khác.Đặc biệt với vốn kiến thức tổng hợp mà thầy đã tích lũy được, thầy còn có khả năng tập hợp và truyền bá môn thiền lửa tam muội có hiệu qủa. Ngoài các lớp thiền ở 84 Bùi Xương Trạch thầy còn mở các lớp thiên khác trong thành phố Hà Nội, Thái nguyên, Thái Bình v v…Khả năng, kiến thức của thầy đã giúp được rất nhiều học viên luyện thiền có kết qủa tốt đẩy lùi bệnh tật ; một số học viên còn có khả năng chữa bệnh cho người khác.
Câu lạc bộ ngày càng đông vui. Cứ “đến hẹn lại lên” đến kỳ sinh hoạt các hội viên lại tập trung về sinh hoạt đông đảo. Với mọi thành phần, mọi lứa tuổi kèm theo muôn kiểu bệnh tật khác nhau nhưng đến với câu lạc bộ ai cũng cảm thấy vui vẻ, quyết tâm tu luyện để chống lại bệnh tật và ai có cơ duyên còn chữa bệnh giúp đời. Học viên qúi trọng thầy cô và giành cho nhau sự dồng cảm thương mến sâu sắc .Có đựợc tinh thần dó là chúng tôi đã học được ở thầy chữ tâm.Thầy luôn cảm thông cho mọi học viên vì hầu hết họ là những người bệnh và đa phần là bệnh trầm trọng nan y. Bản thân thầy trước đây đã từng là người có bệnh Nhờ thiền , luyện tập mà thầy đã đẩy lùi được bệnh và có sức khoẻ tốt. Vậy nên sự cảm thông của thầy càng sâu sắc, sự chia sẻ của thầy rất có tính thuyết phục.
Sẽ là chưa đầy đủ khi chưa nói đến vợ thầy - cô Huệ. Ở clb chúng tôi từ già dến trẻ ai cũng qúi mến gọi cô bằng hai từ trìu mến là: cô Huệ. Người đã để lại những ấn tượng đẹp đối với chúng tôi. Cô là người đến trước để rồi thầy Thường được biết và gắn bó với môn thiền . Cô luôn là hậu phương vững chắc của thầy trên mọi phương diện. Cũng như thầy ,cô đã đành cho clb sự quan tâm, giúp dỡ tận tình. Cả tuần có nhiều lớp thiền như thế nhưng mỗi khi tới lớp chúng tôi đều thấy căn phòng rộng rãi đã được chuẩn bị chu đáo từ cỗ ngồi , nước uống, quạt mát, nơi để đồ đạc của học viên đến khu vệ sinh sạch sẽ.
Thường thì học viên đến sinh hoạt hết buổi là về, song có một số học viên bệnh nặng dến lớp tập rồi ở lại luôn nhà thầy hàng tuần ,vài tuần lìên ; nếu đi dã ngoại sớm thì những học viên nhà xa đến nhà thầy ngủ từ tối hôm trước.
Thử nghĩ ở mỗi gia đình chúng ta thường chỉ 5-6 thành viên muốn cho căn nhà ngăn nắp , sạch sẽ , gọn gàng hàng ngày phải tốn bao công sức. Thế mà lớp thiền mỗi buổi thường từ 20 dến 30 người. Sau mỗi buổi thiền chừng ấy con người sinh hoạt thì bao nhiêu việc phải làm dể lại có căn phòng sạch sẽ gọn gàng? Nếu nhà ai có 5-6 người khách đến thăm một vài ngày, dăm bữa nửa tháng thì chẳng có vấn dề gì. Nhưng nếu đoàn khách đó lưu lại vài ba tháng thì sinh hoạt của gia đình cũng sẽ có ảnh hưởng và có khi còn có phiền phức. Vậy mà “đoàn khách “20-30 người cứ mỗi tưần mấy lần đến thăm, hết tuần này đến tuần khác, hết tháng này đến tháng khách và suốt 7 năm qua thì sự phiền phức đâu có phải là ít?
Thế nhưng cô rất vui vẻ đón tiếp, vui vẻ làm tất cả mội việc, luôn chuẩn bị chu đáo mọi điều kiện phục vụ lớp trước giờ sinh hoạt. Những khi clb tổ chức đi đã ngoại –cô là người lo toan tổ chức từ phương tiện đi lại , ăn uống dọc đường, liên hệ nơi ăn chốn ở cho học viên. Ngoài thời gian thiền , clb tổ chức chương trình thăm quan hoặc vãng cảng các nơi. Có khi đến giờ xe chạy mà còn thiếu học viên , liên hệ điện thoại không được là cô đi tìm. Cô lo lắng công việc của clb như công việc của nhà mình. Cô quản lý một đoàn học sinh vừa trẻ vừa già! Đi dã ngoại vui nhưng mệt. Với cô công việc nhiều chúng tôi biết cô rất mệt, song lúc nào cũng thấy cô cười . Nhìn thấy cô cười chúng tôi như tan đi nỗi mệt nhọc trên đường.
Chúng tôi sẽ không quên những bài giảng của thầy về thiền , về đạo lý làm người,
Sự cởi mở thân tình của thầy cô dã khiến cho những người bệnh tật “hết dường chạy chữa” tìm dến dể dược thầy tiếp sức,truyền cho các “giải” bệnh -đấu tranh giành giật lại sự sống cho chính mình.Học viên đến clb lúc đầu ai cũng có vẻ mật ưu tư phiền muộn,cuộc sống bế tắc-tử thần như đang vẫy gọi.Nhưng khi đã sinh hoạt với clb là ai cũng vui vẻ,như tự thấy mình mạnh mẽ hơn, có tinh thần đấu tranh quyết liệt với bệnh tật,với chính mình.Hy vọng cuộc sống lại hé mở đón chào.
Tình cảm học viên dối với thầy cô và học viên với nhau ngày càng thân thiện. Có buổi tan lớp rồi,thụ lộc cúng Thầy Tổ rồi mà chẳng ai muốn về.Bao nhiêu câu chuyện ,bao nhiêu điều muốn được chia sẻ còn dang dở với những nụ cười tươi tắn yêu đời đang nở trên môi những người bệnh…Thật là kỳ lạ!Chẳng hiểu vì sao nơi đây lại có sức hút chúng tôi mãnh liệt đến thế?
Tôi chợt nhớ lại một buổi học về môn cảm xạ tâm linh tại ngôi nhà này.Hôm đó thầy Trương Quốc Hùng đến giảng bài cho lớp sau đó thầy kiểm tra cách sử dụng con lắc để tìm ác xạ.Thầy cho mọi người kiểm tra ác xạ ngôi nhà đang học.Không ai tìm thấy ác xạ.Thầy cho một học viên có năng lượng cao(chị Thiềng) kiểm tra lại.Lần 1,lần 2,lần 3 con lắc vẫn quay ngược chiều khi trả lời câu hỏi”ngôi nhà này có ác xạ không?”.Cả lớp có vẻ buồn nghĩ là mình làm sai.Nhưng thầy Hùng cười và bảo:”các vị không sai đâu,tôi chỉ thử để kiểm tra trình độ của các vị chứ ngôi nhà này không có ác xạ mà chỉ có phúc xạ thôi ,rất nhiều phúc xạ!”Thế là cả lớp ồ lên vui vẻ.
Ngay lập tức câu hỏi” vì sao?” ở trên tôi lại tự lý giải cho chính mình rằng:clb ngày càng phát triển, hội viên ngày càng đông và gắn bó với nhau có lẽ vì Thầy Tổ độ trì cho, vì nhờ ảnh hưởng tốt của ngôi nhà phúc xạ và chủ nhân của ngôi nhà ấy thầy Thường cô Hụê là những người có chữ tâm đáng kính.
Hà Nội 23 tháng 7 năm2010
Bạch Liên

Thứ Bảy, 24 tháng 7, 2010

Ngôi nhà Phúc xạ

Nằm trên đường Bùi Xương Trạch, phường Khương Trung, quận Thanh Xuân , thành phố Hà Nội. Ngôi nhà 3 tầng số 84 đã trở thành địa chỉ quen thuộc đối với mỗi học viên chúng tôi. Ở đó đặt trụ sở của câu lạc bộ (clb) Dưỡng Sinh Năng Lượng-Experanto. Đó là nhà riêng của thầy Phạm Mạnh Thường chủ nhiệm câu lạc bộ và cô Hụê vợ thầy. Ngôi nhà thoáng mát, bài trí trong nhà rất hợp lý, gọn gàng ngăn nắp và luôn sạch sẽ. Thầy cô dành riêng tầng 3 cho câu lạc bộ sinh hoạt. Mọi điều kiện phục vụ cho hoạt động của câu lạc bộ đều do thầy cô tài trợ. Đã nhiều lần chúng tôi đề nghị mãi, thầy cô mới đồng ý cho chúng tôi được đóng góp một phần kinh phí ít ỏi để hỗ trợ tiền điện nước cho gia đình.
Hiện nay, hàng tuần, tại nhà thầy có các lớp thiền thường xuyên sinh hoạt vào các ngày: thứ ba (tối), thứ bảy (sáng+tối) và sáng chủ nhật. Buổi thiền nào cũng được thầy cô chuẩn bị chu đáo, tạo mọi điều kiện tốt nhất phục vụ cho lớp sinh hoạt.
Là đại tá quân đội về hưu, có lẽ do cơ duyên thầy đã được biết và theo học môn thiền lửa tam muội, với tinh thần kiên trì vượt khó ”chỉ biết có tiến công” của người lính, thầy đã tích cực luyện thiền và có kết qủa tốt. Thầy và cô đã nhen nhóm mở lớp thiền, là tiền thân của câu lạc bộ dưỡng sinh năng lượng, thuộc chi hội Experanto Hà Nội hôm nay.
Thầy vừa tích cực thiền, vừa nghiên cứu các tài liệu phục vụ cho vấn đề thiền. Ngoài ra thầy còn nghiên cứu về đông y, y học hiện đại và nhiều lĩnh vực khác phục vụ cho việc chữa bệnh không dùng thuốc. Bởi thế, thầy có công lực cao, bản thân khỏe mạnh, chữa được bệnh cho người khác. Đặc biệt, với vốn kiến thức tổng hợp mà thầy đã tích lũy được, thầy còn có khả năng tập hợp và truyền bá môn thiền lửa tam muội có hiệu quả. Ngoài các lớp thiền ở 84 Bùi Xương Trạch, thầy còn mở các lớp thiền khác trong thành phố Hà Nội, Thái nguyên, Thái Bình v v… Khả năng, kiến thức của thầy đã giúp được rất nhiều học viên luyện thiền có kết qủa tốt đẩy lùi bệnh tật; một số học viên còn có khả năng chữa bệnh cho người khác.
Câu lạc bộ ngày càng một đông vui. Cứ “đến hẹn lại lên” đến kỳ sinh hoạt các hội viên lại tập trung về sinh hoạt đông đảo. Với mọi thành phần, mọi lứa tuổi kèm theo muôn kiểu bệnh tật khác nhau nhưng đến với câu lạc bộ ai cũng cảm thấy vui vẻ, quyết tâm tu luyện để chống lại bệnh tật ; và ai có cơ duyên còn chữa bệnh giúp đời. Học viên ai nấy đều quý trọng thầy cô và dành cho nhau sự đồng cảm thương mến sâu sắc. Có được tinh thần đó là chúng tôi đã học được ở thầy chữ tâm.
Thầy đang dành đa phần thời gian để làm công việc giúp đời. Thầy luôn cảm thông cho mọi học viên vì hầu hết họ là những người bệnh mà đa phần là bệnh trầm trọng nan y. Bản thân thầy trước đây đã từng là người có bệnh, nhờ thiền, luyện tập mà thầy đã đẩy lùi được bệnh và có sức khoẻ tốt. Vậy nên, sự cảm thông của thầy càng sâu sắc, sự chia sẻ của thầy rất có tính thuyết phục.
Sẽ là chưa đầy đủ khi chưa nói đến vợ thầy - cô Huệ. Ở clb chúng tôi từ già đến trẻ ai cũng qúi mến gọi cô bằng hai từ trìu mến là: cô Huệ. Nguời đã để lại những ấn tượng đẹp đối với chúng tôi. Cô là người đến trước để rồi thầy Thường được biết và gắn bó với môn thiền . Cô luôn là hậu phương vững chắc của thầy trên mọi phương điện. Cũng như thầy , cô đã đành cho clb sự quan tâm, giúp dỡ tận tình. Cả tuần có nhiều lớp thiền như thế nhưng mỗi khi tới lớp chúng tôi đều thấy căn phòng rộng rãi đã dược chuẩn bị chu đáo từ chỗ ngồi , nước uống, quạt mát, nơi để đồ đạc của học viên đến khu vệ sinh sạch sẽ.
Thường thì học viên đến sinh hoạt hết buổi là về, song có một số học viên bệnh nặng đến lớp tập rồi ở lại luôn nhà thầy hàng tuần , vài tuần liền ; nếu đi dã ngoại sớm thì những học viên nhà xa đến nhà thầy ngủ từ tối hôm trước.
Thử nghĩ ở mỗi gia đình chúng ta thường chỉ 5-6 thành viên muốn cho căn nhà ngăn nắp , sạch sẽ , gọn gàng hàng ngày phải tốn bao công sức. Thế mà lớp thiền mỗi buổi thường từ 20 đến 30 người. Sau mỗi buổi thiền chừng ấy con người sinh hoạt thì bao nhiêu việc phải làm để lại có căn phòng sạch sẽ gọn gàng ?. Nếu nhà ai có 5-6 người khách đến thăm một vài ngày, dăm bữa nửa tháng thì chẳng có vấn đề gì. Nhưng nếu đoàn khách đó lưu lại vài ba tháng thì sinh hoạt của gia đình cũng sẽ có ảnh hưởng và đôi khi có phiền phức. Vậy mà “đoàn khách “20-30 người cứ mỗi tưần mấy lần đến ” thăm”, hết tuần này đến tuần khác, hết tháng này đến tháng khác và suốt 7 năm qua thì sự phiền phức đâu có phải là ít?
Thế nhưng cô rất vui vẻ đón tiếp, vui vẻ làm tất cả mội việc, lưôn chuẩn bị chu đáo mọi điều kiện phục vụ lớp trước giờ sinh hoạt. Những khi clb tổ chức đi dã ngoại cô là người lo toan tổ chức từ phương tiện đi lại , ăn ở dọc đường , liên hệ nơi ăn chốn ở cho học viên. Ngoài thời gian thiền clb tổ chức đi tham quan hoặc vãng cảnh các nơi . Có khi đến giờ xe chạy còn thiếu học viên liên hệ điện thoại không được là cô đi tìm. Cô lo lắng công việc của clb như công việc của nhà mình. Cô quản lý ” một đoàn học sinh” vừa trẻ vừa già! Đi dã ngoại vui nhưng mệt. Với cô công việc nhiều chúng tôi biết cô rất mệt song lúc nào cũng thấy cô cười. Nhìn thấy cô cười chúng tôi như tan đi nỗi mệt nhọc trên đường.
Chúng tôi sẽ không quên những bài giảng của thầy về thiền, về đạo lý làm người , về những cử chỉ ân cần của thầy đối với học viên. Ở các buổi thiền thầy quan tâm đến từng học viên , thầy sửa tư thế ngồi cho ai ngồi không đúng ( ngồi lệch, còng lưng , vẹo cổ) ; tác động tức thì cho ai ho hoặc đau khi thiền ; xin Thầy Tổ cho mọi người năng lượng. Đặc biêt khi thiền bài ” rũ sạch bụi trần” hai cánh tay đau mỏi rã rời sắp rơi xuống thì thầy đã “tiếp” năng lượng để học viên vượt được chính mình ngồi đến cuối buổi thiền. Đồng thời chúng tôi sẽ không quên sự hy sinh thầm lặng , sự quan tâm hết mình vì mọi người của cô Hụê.
Sự cởi mở thân tình của thầy cô đã khiến cho những người bệnh tật “hết đường chạy chữa” tìm đến để được thầy tiếp sức, truyền cho cách “giải” bệnh - đấu tranh giành giật lại sự sống cho chính mình. Học viên đến clb lúc đầu ai cũng có vẻ mặt ưu tư phiền muộn, cuộc sống bế tắc - tử thần như đang vẫy gọi. Nhưng khi đã sinh hoạt với clb là ai cũng vui vẻ, như tự thấy mình mạnh mẽ hơn, có tinh thần đấu tranh quyết liệt với bệnh tật, với chính mình. Hy vọng cuộc sống lại hé mở đón chào.
Tình cảm học viên đối với thầy cô và học viên với nhau ngày càng thân thiện. Có buổi tan lớp rồi, thụ lộc cúng Thầy Tổ rồi mà chẳng ai muốn về. Bao nhiêu câu chuyện , bao nhiêu điều muốn được chia sẻ còn dang dở với những nụ cười tươi tắn yêu đời đang nở trên môi những người bệnh…Thật là kỳ lạ! Chẳng hiểu vì sao nơi đây lại có sức hút chúng tôi mãnh liệt đến thế?
Tôi chợt nhớ lại một buổi học về môn cảm xạ tâm linh tại ngôi nhà này. Hôm đó thầy Trương Quốc Hùng đến giảng bài cho lớp sau đó thầy kiểm tra cách sử dụng con lắc để tìm ác xạ. Thầy cho mọi người kiểm tra ác xạ ngôi nhà đang học. Không ai tìm thấy ác xạ. Thầy cho một học viên có năng lượng cao (chị Thiềng) kiểm tra lại. Lần 1,lần 2,lần 3 con lắc vẫn quay ngược chiều khi trả lời câu hỏi :”ngôi nhà này có ác xạ không?”, Cả lớp có vẻ buồn nghĩ là mình làm sai. Nhưng thầy Hùng cười và bảo: ”các vị không sai đâu, tôi chỉ thử để kiểm tra trình độ của các vị chứ ngôi nhà này không có ác xạ mà chỉ có phúc xạ thôi , rất nhiều phúc xạ! ” Thế là cả lớp ồ lên vui vẻ.
Ngay lập tức câu hỏi ” vì sao?” ở trên tôi lại tự lý giải cho chính mình rằng: clb ngày càng phát triển, hội viên ngày càng đông và gắn bó với nhau có lẽ vì Thầy Tổ độ trì cho, vì nhờ ảnh hưởng tốt của ngôi nhà phúc xạ và chủ nhân của ngôi nhà ấy thầy Thường, cô Hụê là những người có chữ tâm đáng kính.
Hà Nội 23 tháng 7 năm2010
Bạch Liên

Ngôi nhà phúc xạ

Nằm trên đường Bùi Xương Trạch, phường Khương Trung, quận Thanh Xuân , thành phố Hà Nội. Ngôi nhà 3 tầng số 84 đã trở thành địa chỉ quen thuộc đối với mỗi học viên chúng tôi. Ở đó đặt trụ sở của câu lạc bộ (clb) Dưỡng Sinh Năng Lượng-Experanto. Đó là nhà riêng của thầy Phạm Mạnh Thường chủ nhiệm câu lạc bộ và cô Hụê vợ thầy. Ngôi nhà thoáng mát, bài trí trong nhà rất hợp lý, gọn gàng ngăn nắp và luôn sạch sẽ. Thầy cô dành riêng tầng 3 cho câu lạc bộ sinh hoạt. Mọi điều kiện phục vụ cho hoạt động của câu lạc bộ đều do thầy cô tài trợ. Đã nhiều lần chúng tôi đề nghị mãi, thầy cô mới đồng ý cho chúng tôi được đóng góp một phần kinh phí ít ỏi để hỗ trợ tiền điện nước cho gia đình.
Hiện nay, hàng tuần, tại nhà thầy có các lớp thiền thường xuyên sinh hoạt vào các ngày: thứ ba (tối), thứ bảy (sáng+tối) và sáng chủ nhật. Buổi thiền nào cũng được thầy cô chuẩn bị chu đáo, tạo mọi điều kiện tốt nhất phục vụ cho lớp sinh hoạt.
Là đại tá quân đội về hưu, có lẽ do cơ duyên thầy đã được biết và theo học môn thiền lửa tam muội, với tinh thần kiên trì vượt khó ”chỉ biết có tiến công” của người lính, thầy đã tích cực luyện thiền và có kết qủa tốt. Thầy và cô đã nhen nhóm mở lớp thiền, là tiền thân của câu lạc bộ dưỡng sinh năng lượng, thuộc chi hội Experanto Hà Nội hôm nay.
Thầy vừa tích cực thiền, vừa nghiên cứu các tài liệu phục vụ cho vấn đề thiền. Ngoài ra thầy còn nghiên cứu về đông y, y học hiện đại và nhiều lĩnh vực khác phục vụ cho việc chữa bệnh không dùng thuốc. Bởi thế, thầy có công lực cao, bản thân khỏe mạnh, chữa được bệnh cho người khác. Đặc biệt, với vốn kiến thức tổng hợp mà thầy đã tích lũy được, thầy còn có khả năng tập hợp và truyền bá môn thiền lửa tam muội có hiệu quả. Ngoài các lớp thiền ở 84 Bùi Xương Trạch, thầy còn mở các lớp thiền khác trong thành phố Hà Nội, Thái nguyên, Thái Bình v v… Khả năng, kiến thức của thầy đã giúp được rất nhiều học viên luyện thiền có kết qủa tốt đẩy lùi bệnh tật; một số học viên còn có khả năng chữa bệnh cho người khác.
Câu lạc bộ ngày càng một đông vui. Cứ “đến hẹn lại lên” đến kỳ sinh hoạt các hội viên lại tập trung về sinh hoạt đông đảo. Với mọi thành phần, mọi lứa tuổi kèm theo muôn kiểu bệnh tật khác nhau nhưng đến với câu lạc bộ ai cũng cảm thấy vui vẻ, quyết tâm tu luyện để chống lại bệnh tật ; và ai có cơ duyên còn chữa bệnh giúp đời. Học viên ai nấy đều quý trọng thầy cô và dành cho nhau sự đồng cảm thương mến sâu sắc. Có được tinh thần đó là chúng tôi đã học được ở thầy chữ tâm.
Thầy đang dành đa phần thời gian để làm công việc giúp đời. Thầy luôn cảm thông cho mọi học viên vì hầu hết họ là những người bệnh mà đa phần là bệnh trầm trọng nan y. Bản thân thầy trước đây đã từng là người có bệnh, nhờ thiền, luyện tập mà thầy đã đẩy lùi được bệnh và có sức khoẻ tốt. Vậy nên, sự cảm thông của thầy càng sâu sắc, sự chia sẻ của thầy rất có tính thuyết phục.
Sẽ là chưa đầy đủ khi chưa nói đến vợ thầy - cô Huệ. Ở clb chúng tôi từ già đến trẻ ai cũng qúi mến gọi cô bằng hai từ trìu mến là: cô Huệ. Nguời đã để lại những ấn tượng đẹp đối với chúng tôi. Cô là người đến trước để rồi thầy Thường được biết và gắn bó với môn thiền . Cô luôn là hậu phương vững chắc của thầy trên mọi phương điện. Cũng như thầy , cô đã đành cho clb sự quan tâm, giúp dỡ tận tình. Cả tuần có nhiều lớp thiền như thế nhưng mỗi khi tới lớp chúng tôi đều thấy căn phòng rộng rãi đã dược chuẩn bị chu đáo từ chỗ ngồi , nước uống, quạt mát, nơi để đồ đạc của học viên đến khu vệ sinh sạch sẽ.
Thường thì học viên đến sinh hoạt hết buổi là về, song có một số học viên bệnh nặng đến lớp tập rồi ở lại luôn nhà thầy hàng tuần , vài tuần liền ; nếu đi dã ngoại sớm thì những học viên nhà xa đến nhà thầy ngủ từ tối hôm trước.
Thử nghĩ ở mỗi gia đình chúng ta thường chỉ 5-6 thành viên muốn cho căn nhà ngăn nắp , sạch sẽ , gọn gàng hàng ngày phải tốn bao công sức. Thế mà lớp thiền mỗi buổi thường từ 20 đến 30 người. Sau mỗi buổi thiền chừng ấy con người sinh hoạt thì bao nhiêu việc phải làm để lại có căn phòng sạch sẽ gọn gàng ?. Nếu nhà ai có 5-6 người khách đến thăm một vài ngày, dăm bữa nửa tháng thì chẳng có vấn đề gì. Nhưng nếu đoàn khách đó lưu lại vài ba tháng thì sinh hoạt của gia đình cũng sẽ có ảnh hưởng và đôi khi có phiền phức. Vậy mà “đoàn khách “20-30 người cứ mỗi tưần mấy lần đến ” thăm”, hết tuần này đến tuần khác, hết tháng này đến tháng khác và suốt 7 năm qua thì sự phiền phức đâu có phải là ít?
Thế nhưng cô rất vui vẻ đón tiếp, vui vẻ làm tất cả mội việc, lưôn chuẩn bị chu đáo mọi điều kiện phục vụ lớp trước giờ sinh hoạt. Những khi clb tổ chức đi dã ngoại cô là người lo toan tổ chức từ phương tiện đi lại , ăn ở dọc đường , liên hệ nơi ăn chốn ở cho học viên. Ngoài thời gian thiền clb tổ chức đi tham quan hoặc vãng cảnh các nơi . Có khi đến giờ xe chạy còn thiếu học viên liên hệ điện thoại không được là cô đi tìm. Cô lo lắng công việc của clb như công việc của nhà mình. Cô quản lý ” một đoàn học sinh” vừa trẻ vừa già! Đi dã ngoại vui nhưng mệt. Với cô công việc nhiều chúng tôi biết cô rất mệt song lúc nào cũng thấy cô cười. Nhìn thấy cô cười chúng tôi như tan đi nỗi mệt nhọc trên đường.
Chúng tôi sẽ không quên những bài giảng của thầy về thiền, về đạo lý làm người , về những cử chỉ ân cần của thầy đối với học viên. Ở các buổi thiền thầy quan tâm đến từng học viên , thầy sửa tư thế ngồi cho ai ngồi không đúng ( ngồi lệch, còng lưng , vẹo cổ) ; tác động tức thì cho ai ho hoặc đau khi thiền ; xin Thầy Tổ cho mọi người năng lượng. Đặc biêt khi thiền bài ” rũ sạch bụi trần” hai cánh tay đau mỏi rã rời sắp rơi xuống thì thầy đã “tiếp” năng lượng để học viên vượt được chính mình ngồi đến cuối buổi thiền. Đồng thời chúng tôi sẽ không quên sự hy sinh thầm lặng , sự quan tâm hết mình vì mọi người của cô Hụê.
Sự cởi mở thân tình của thầy cô đã khiến cho những người bệnh tật “hết đường chạy chữa” tìm đến để được thầy tiếp sức, truyền cho cách “giải” bệnh - đấu tranh giành giật lại sự sống cho chính mình. Học viên đến clb lúc đầu ai cũng có vẻ mặt ưu tư phiền muộn, cuộc sống bế tắc - tử thần như đang vẫy gọi. Nhưng khi đã sinh hoạt với clb là ai cũng vui vẻ, như tự thấy mình mạnh mẽ hơn, có tinh thần đấu tranh quyết liệt với bệnh tật, với chính mình. Hy vọng cuộc sống lại hé mở đón chào.
Tình cảm học viên đối với thầy cô và học viên với nhau ngày càng thân thiện. Có buổi tan lớp rồi, thụ lộc cúng Thầy Tổ rồi mà chẳng ai muốn về. Bao nhiêu câu chuyện , bao nhiêu điều muốn được chia sẻ còn dang dở với những nụ cười tươi tắn yêu đời đang nở trên môi những người bệnh…Thật là kỳ lạ! Chẳng hiểu vì sao nơi đây lại có sức hút chúng tôi mãnh liệt đến thế?
Tôi chợt nhớ lại một buổi học về môn cảm xạ tâm linh tại ngôi nhà này. Hôm đó thầy Trương Quốc Hùng đến giảng bài cho lớp sau đó thầy kiểm tra cách sử dụng con lắc để tìm ác xạ. Thầy cho mọi người kiểm tra ác xạ ngôi nhà đang học. Không ai tìm thấy ác xạ. Thầy cho một học viên có năng lượng cao (chị Thiềng) kiểm tra lại. Lần 1,lần 2,lần 3 con lắc vẫn quay ngược chiều khi trả lời câu hỏi :”ngôi nhà này có ác xạ không?”, Cả lớp có vẻ buồn nghĩ là mình làm sai. Nhưng thầy Hùng cười và bảo: ”các vị không sai đâu, tôi chỉ thử để kiểm tra trình độ của các vị chứ ngôi nhà này không có ác xạ mà chỉ có phúc xạ thôi , rất nhiều phúc xạ! ” Thế là cả lớp ồ lên vui vẻ.
Ngay lập tức câu hỏi ” vì sao?” ở trên tôi lại tự lý giải cho chính mình rằng: clb ngày càng phát triển, hội viên ngày càng đông và gắn bó với nhau có lẽ vì Thầy Tổ độ trì cho, vì nhờ ảnh hưởng tốt của ngôi nhà phúc xạ và chủ nhân của ngôi nhà ấy thầy Thường, cô Hụê là những người có chữ tâm đáng kính.

Hà Nội 23 tháng 7 năm2010
Bạch Liên